【南呂】玉交枝

元代 喬吉
閒適二曲 山間林下,有草舍蓬窗幽雅。蒼松翠竹堪圖畫,近煙村三四家。飄飄好夢隨落花,紛紛世味如嚼蠟。一任他蒼頭皓髮,莫徒勞心猿意馬。自種瓜,自採茶,爐內鏈丹砂。看一卷道德經,講一會漁樵話,閉上槿樹籬,醉臥在葫蘆架,盡清閒自在煞。無災無難,受用會桑榆日晚。英雄事業何時辦,空熬煎兩鬢斑。陳摶睡足西華山,文王不到磻溪岸。不是我心灰意懶,怎陪伴愚眉肉眼,雪滿山,水繞灘,靜愛野鷗閒。使見識偃月堂,受驚怕連雲棧,想起來滿面看,通身汗,慘煞人也蜀道難。 失題 青春空過,早兩鬢秋霜漸多。運籌帷幄簪筆坐,費心如安樂窩,黃塵黑海萬丈波,綠袍槐簡千家貨。算世人難蹬脫,脫這金枷玉鎖。問小哥,你省麼?拍手笑呵呵。穿袖衫調傀儡,搭套項推沉磨,我如今得空便都參破。得清閒才是我。溪山一派,接松徑寒雲綠苔。蕭蕭五柳疏籬寨,撒金錢菊正開,先生拂袖歸去來。將軍戰馬今何在?急跳出風波大海,作個煙霞逸客,翠竹齋、薛荔階,強似五侯宅。這一條青穗條,傲煞你黃金帶。再不著父母憂,再不還兒孫債。險也啊,拜將台!
xián shì èr
shān jiān lín xià   yǒu cǎo shè péng chuāng yōu cāng sōng cuì zhú kān huà   jìn yān cūn sān jiā piāo piāo hǎo mèng suí luò huā   fēn fēn shì wèi jiáo rèn cāng tóu hào   láo xīn yuán zhòng guā   cǎi chá   nèi liàn dān shā kàn juàn dào jīng   jiǎng huì qiáo huà   shang jǐn 槿 shù   zuì zài jià   jǐn qīng xián zai shā zāi nán   shòu yòng huì sāng wǎn yīng xióng shì shí bàn   kōng áo jiān liǎng bìn bān chén tuán shuì 西 huà shān   wén wáng dào pán àn shì xīn huī lǎn   zěn péi bàn méi ròu yǎn   xuě mǎn 滿 shān   shuǐ rào tān   jìng ài ōu xián shǐ 使 jiàn shí yǎn yuè táng   shòu jīng lián yún zhàn   xiǎng qi lai mǎn 滿 miàn kàn   tōng shēn hàn   cǎn shā rén shǔ dào nán
shī
qīng chūn kōng guò   zǎo liǎng bìn qiū shuāng jiàn duō yùn chóu wéi zān zuò   fèi xīn ān   huáng chén hēi hǎi wàn zhàng   páo huái jiǎn qiān jiā huò suàn shì rén nán dēng tuō   tuō zhè jīn jiā suǒ wèn xiǎo   shěng me   pāi shǒu xiào chuān 穿 xiù shān diào 調 kuǐ lěi   tào xiàng tuī chén   jīn kòng biàn 便 dōu cān qīng xián cái shì shān pài   jiē sōng jìng hán yún tái xiāo xiāo liǔ shū zhài   jīn qián zhèng kāi   xiān sheng xiù guī lái jiāng jūn zhàn jīn zài   tiào chū fēng hǎi   zuò yān xiá   cuì zhú zhāi xuē jiē   qiáng hòu zhái zhè tiáo qīng suì tiáo   ào shā huáng jīn dài zài zhù yōu   zài hái ér sūn zhài xiǎn a   bài jiàng tái