念奴嬌

宋代 單人耘
摩天拔地,展翠屏、自是黃山本色。七十二峰驚撲面,雲海縈青繚白。 怪石參差,奇松偃仰,鸞鳳淩鰲鱉。天開圖畫,人謂五嶽難及。 豈知山嶽同心,挹江注海,兄弟陶然列。大地河山俱可愛,何用詹詹尊抑。 萬木迎春,千岩共秀,奇偉吾中國。人間換了,山靈喜淚千尺。
tiān   zhǎn cuì píng shì huáng shān běn shí èr fēng jīng miàn   yún hǎi yíng qīng liáo bái
guài shí cēn   sōng yǎn yǎng   luán fèng líng áo biē tiān kāi huà   rén wèi yuè nán
zhī shān yuè tóng xīn   jiāng zhù hǎi   xiōng táo rán liè shān ài   yòng zhān zhān zūn
wàn yíng chūn   qiān yán gòng xiù   wěi zhōng guó rén jiān huàn le   shān líng lèi qiān chǐ