念奴嬌 勞勞亭

清代 鄭燮
勞勞亭畔,被西風一吹,逼成衰柳。 如線如絲無限恨,和風和煙。 江上征帆,尊前別淚,眼底多情友。 寸言不盡,斜陽脈脈淒瘦。 半生圖利圖名,閒中細算,十件常輸九。 跳盡胡孫妝盡戲,總被他家哄誘。 馬上旌笳,街頭乞叫,一樣歸烏有。 達將何樂?窮更不如株守。
láo láo tíng pàn   bèi 西 fēng chuī   chéng shuāi liǔ
xiàn xiàn hèn   fēng yān
jiāng shàng zhēng fān   zūn qián bié lèi   yǎn duō qíng yǒu
cùn yán jìn   xié yáng shòu
bàn shēng míng   xián zhōng suàn   shí jiàn cháng shū jiǔ
tiào jǐn sūn zhuāng jǐn   zǒng bèi jiā hǒng yòu
shàng jīng jiā   jiē tóu jiào   yàng guī yǒu
jiāng   qióng gèng zhū shǒu