念奴嬌·練江風靜

宋代 仲並
練江風靜,臥冰奩百尺,朱闌飛入。江遠浮天天在水,水滿半天雲濕。白鳥明邊,青山斷處,眼冷江頭立。月明潮上,葦間漁唱聲急。 幾度吹老萍花,野香無數,欲寄應難及。天借詩人供醉眼,尊俎一時收拾。竹里行廚,花間步障,風雨生呼吸。酒闌歌罷,釣船先具蓑笠。
liàn jiāng fēng jìng   bīng lián bǎi chǐ   zhū lán fēi jiāng yuǎn tiān tiān zài shuǐ   shuǐ mǎn 滿 bàn tiān yún shī bái niǎo míng biān   qīng shān duàn chù   yǎn lěng jiāng tóu yuè míng cháo shàng   wěi jiān chàng shēng
chuī lǎo píng huā   xiāng shù   yìng nán tiān jiè shī rén gōng zuì yǎn   zūn shí shōu shí zhú xíng chú   huā jiān zhàng   fēng shēng jiǔ lán   diào chuán xiān suō