念奴嬌 晚秋

近現代 傅義
舊襦初試,正江南秋杪,萬山猶綠。草木有情難自已,那管芳菲難續。 霜肅風嚴,勁松秀柏,笑侶東籬菊。林楓紅透,佩蘭誰倚空谷? 我只自在逍遙,嘗芹曝日,坐享庸人福。最喜此身歸我有,嘯傲雲山川陸。 萬里游慵,擁衾高臥,未絕歌和哭。遍南窗下,縹緗俱是絲竹。
jiù chū shì   zhèng jiāng nán qiū miǎo   wàn shān yóu cǎo yǒu qíng nán   guǎn fāng fēi nán    
shuāng fēng yán   jìng sōng xiù bǎi   xiào dōng lín fēng hóng tòu pèi   lán shuí kōng    
zhī zài xiāo yáo   cháng qín   zuò xiǎng yōng rén zuì shēn guī yǒu xiào   ào yún shān chuān    
wàn yóu yōng   yōng qīn gāo   wèi jué biàn nán chuāng xià piǎo   xiāng shì zhú