念奴嬌(餘年十八寓符離,臨行,作此詞)

宋代 曾覿
媚容素態,比群花、贏了風流顏色。昵枕低幃銷受得,□□輕憐深惜。怎望如今,瓶沈簪折,驀地成疏隔。□□夕雨,甚時重見蹤跡。 門外暫泊蘭舟,一行霜樹,□一重山碧。淚眼相看爭忍望,天際孤村寒驛。汴水無情,催人東去,去也添愁寂。鱗鴻方便,為人傳個消息。
mèi róng tài   qún huā yíng le fēng liú yán zhěn wéi xiāo shòu       qīng lián shēn zěn wàng jīn   píng shěn zān shé   chéng shū       shén shí zhòng jiàn zōng
mén wài zàn lán zhōu   xíng shuāng shù     chóng shān lèi yǎn xiāng kàn zhēng rěn wàng   tiān cūn hán biàn shuǐ qíng   cuī rén dōng   tiān chóu lín hóng fāng biàn 便   wéi rén chuán xiāo xi