偶述

宋代 徐積
寂然閒地好弦歌,胸中森森萬仞戈。自道壯圖終有用,未知時事竟如何。 千金似糞無心愿,一劍如霜為國磨。吟輒廢眠詩骨瘦,酒能消思醉顏酡。 起登夜閣乘明月,笑倚寒山望太阿。誰道吾儒無壯士,藺生功烈勝廉頗。
rán xián hǎo xián   xiōng zhōng sēn sēn wàn rèn dào zhuàng zhōng yǒu yòng wèi   zhī shí shì jìng    
qiān jīn shì fèn xīn yuàn   jiàn shuāng wèi guó yín zhé fèi mián shī shòu jiǔ   néng xiāo zuì yán tuó    
dēng chéng míng yuè   xiào hán shān wàng tài ē shuí dào zhuàng shì lìn   shēng gōng liè shèng lián