排悶六首 其一

宋代 王松
老天何日息風塵,家國愁人淚滿巾。寒瘦如詩因久病,流亡滿眼不妨貧。 年來破產惟償債,春至無衣尚宴賓。那管山頭猿鶴笑,醉吟暫樂夢中身。
lǎo tiān fēng chén   jiā guó chóu rén lèi mǎn 滿 jīn hán shòu shī yīn jiǔ bìng   liú wáng mǎn 滿 yǎn fáng pín
nián lái chǎn wéi cháng zhài   chūn zhì shàng yàn bīn guǎn shān tóu yuán xiào   zuì yín zàn mèng zhōng shēn