貧女
平生不識繡衣裳,閒把荊釵亦自傷。鏡里只應諳素貌,
人間多自信紅妝。當年未嫁還憂老,終日求媒即道狂。
兩意定知無說處,暗垂珠淚濕蠶筐。
píng
平
shēng
生
bù
不
shí
識
xiù
繡
yī
衣
shang
裳
,
xián
閒
bǎ
把
jīng
荊
chāi
釵
yì
亦
zì
自
shāng
傷
。
。
jìng
鏡
lǐ
里
zhǐ
只
yīng
應
ān
諳
sù
素
mào
貌
,
rén
人
jiān
間
duō
多
zì
自
xìn
信
hóng
紅
zhuāng
妝
。
。
dāng
當
nián
年
wèi
未
jià
嫁
hái
還
yōu
憂
lǎo
老
,
zhōng
終
rì
日
qiú
求
méi
媒
jí
即
dào
道
kuáng
狂
。
。
liǎng
兩
yì
意
dìng
定
zhī
知
wú
無
shuō
說
chù
處
,
àn
暗
chuí
垂
zhū
珠
lèi
淚
shī
濕
cán
蠶
kuāng
筐
。
。