七哀詩二首 其二

魏晉 張載
秋風吐商氣,蕭瑟掃前林。陽鳥收和響,寒蟬無餘音。 白露中夜結,木落柯條森。先光馳北陸,浮景忽西沈。 顧望無所見,唯睹松柏陰。肅肅高桐枝,翩翩棲孤禽。 仰聽離鴻鳴,俯聞蜻蛚吟。哀人易感傷,觸物增悲心。 丘隴日已遠,纏綿彌思深。憂來令發白,誰雲愁可任。 徘徊向長風,淚下沾衣襟。
qiū fēng shāng   xiāo sǎo qián lín yáng niǎo shōu xiǎng   hán chán yīn
bái zhōng jié   luò tiáo sēn xiān guāng chí běi   jǐng 西 shěn
wàng suǒ jiàn   wéi sōng bǎi yīn gāo tóng zhī   piān piān qín
yǎng tīng hóng míng   wén qīng liè yín āi rén gǎn shāng   chù zēng bēi xīn
qiū lǒng yuǎn   chán mián 綿 shēn yōu lái lìng bái   shuí yún chóu rèn
pái huái xiàng cháng fēng   lèi xià zhān jīn