遣悶 其六

清代 吳偉業
白頭儒生良自苦,獨抱陳編住環堵。身歷燕南遍齊魯,摩挲漆經觀石鼓。 上探商周過三五,矻矻窮年竟奚補,岣嶁山頭祝融火,百王遺文棄如土。 馬矢高於矍相圃,箋釋蟲魚付榛莽。寓言何必齊莊周,屬辭何必通《春秋》。 一字不向人間留,亂離已矣吾無憂。
bái tóu shēng liáng   bào chén biān zhù huán shēn yàn nán biàn   jīng guān shí
shàng tàn shāng zhōu guò sān   qióng nián jìng   gǒu lǒu shān tóu zhù róng huǒ   bǎi wáng wén
shǐ gāo jué xiāng   jiān shì chóng zhēn mǎng yán zhuāng zhōu   shǔ tōng chūn qiū 》。  
xiàng rén jiān liú   luàn yōu