情詩其一

清代 倉央嘉措
東山崔嵬不可登,絕頂高天明月生,? 紅顏又惹相思苦,此心獨憶是卿卿。
dōng shān cuī wéi dēng   jué dǐng gāo tiān míng yuè shēng     ?
hóng yán yòu xiāng   xīn shì qīng qīng