齊天樂

宋代 柴望
淒淒楊柳瀟瀟雨,悄窗怎禁滴瀝。思里傳螿,愁邊落雁,多少東吳山色。知他恨極。料為我窗前,強鳴刀尺。竟日西風,那堪無寐更鄰笛。 黃花開遍未也,花開應笑我,年少難覓。灞上長安,河邊渭水,都把韶華暗擲。何人碎璧。尚衰草連天,暮煙凝碧。怕說相思,撼楓喧夜寂。
yáng liǔ xiāo xiāo   qiāo chuāng zěn jìn chuán jiāng   chóu biān luò yàn   duō shào dōng shān zhī hèn liào wèi chuāng qián   qiáng míng dāo chǐ jìng 西 fēng   kān mèi gèng lín
huáng huā kāi biàn wèi   huā kāi yīng xiào   nián shào nán shàng cháng ān   biān wèi shuǐ   dōu sháo huá àn zhì rén suì shàng shuāi cǎo lián tiān   yān níng shuō xiāng   hàn fēng xuān