秋景 寒城菊自花
菊滿荒城道,餘生一笑難。地非行樂舊,花自向人寒。
風雨何登覽,江山共屈蟠。無人簪帽去,有蝶繞籬看。
此處尤堪賞,明朝已是殘。淵明生晉晚,不及禊高蘭。
jú
菊
mǎn
滿
huāng
荒
chéng
城
dào
道
,
yú
餘
shēng
生
yī
一
xiào
笑
nán
難
dì
。
fēi
地
xíng
非
lè
行
jiù
樂
huā
舊
,
zì
花
xiàng
自
rén
向
hán
人
寒
。
fēng
風
yǔ
雨
hé
何
dēng
登
lǎn
覽
,
jiāng
江
shān
山
gòng
共
qū
屈
pán
蟠
wú
。
rén
無
zān
人
mào
簪
qù
帽
yǒu
去
,
dié
有
rào
蝶
lí
繞
kàn
籬
看
。
cǐ
此
chù
處
yóu
尤
kān
堪
shǎng
賞
,
míng
明
cháo
朝
yǐ
已
shì
是
cán
殘
yuān
。
míng
淵
shēng
明
jìn
生
wǎn
晉
bù
晚
,
jí
不
xì
及
gāo
禊
lán
高
蘭
。