秋景 機絲虛夜月

宋代 劉辰翁
不見機邊女,當時獨月知。坐令如此夜,虛卻理殘絲。 繰得扶桑繭,張成錦字詞。弦光空到曉,花影不侵帷。 尺寸知何用,須臾即別離。小窗思婦懶,不是恤周嫠。
jiàn biān   dāng shí yuè zhī zuò lìng   què cán    
qiāo sāng jiǎn   zhāng chéng jǐn xián guāng kōng dào xiǎo huā   yǐng qīn wéi    
chǐ cùn zhī yòng   bié xiǎo chuāng lǎn   shì zhōu