秋日過象山洞

宋代 陳深
秋來心跡戀江湖,山閣秋心病強扶。鯨背斷雲飛塔涌,鳥邊斜日峭帆孤。 可憐落木思公子,一任悲歌逐酒徒。誰復登高能賦者,參軍才已擅冰壺。
qiū lái xīn liàn jiāng   shān qiū xīn bìng qiáng jīng bèi duàn yún fēi yǒng   niǎo biān xié qiào fān
lián luò gōng   rèn bēi zhú jiǔ shuí dēng gāo néng zhě   cān jūn cái shàn bīng