秋日寄華陽山人

唐代 高蟾
雲木送秋何草草,風波凝冷太星星。銀鞍公子魂俱斷, 玉弩將軍涕自零。茅洞白龍和雨看,荊溪黃鵠帶霜聽。 人間不見清涼事,猶向溪翁乞畫屏。
yún sòng qiū cǎo cǎo   fēng níng lěng tài xīng xing yín ān gōng hún duàn  
jiāng jūn líng máo dòng bái lóng kàn   jīng huáng dài shuāng tīng
rén jiān jiàn qīng liáng shì   yóu xiàng wēng huà píng