秋日寄滿子權

宋代 王令
樓前暮靄暗平林,樓上人愁意思深。 未必薄雲能作雨,從來秋日自多陰。 三年客夢迷歸路,一夜西風老壯心。 欲作新聲寄遺恨,直弦先斷淚盈琴。
lóu qián ǎi àn píng lín   lóu shàng rén chóu shēn  
wèi báo yún néng zuò   cóng lái qiū duō yīn  
sān nián mèng guī   西 fēng lǎo zhuàng xīn  
zuò xīn shēng hèn   zhí xián xiān duàn lèi yíng qín