秋日與冷然上人寺莊觀稼
世人從擾擾,獨自愛身閒。美景當新霽,隨僧過遠山。
村橋出秋稼,空翠落澄灣。唯有中林犬,猶應望我還。
shì
世
rén
人
cóng
從
rǎo
擾
rǎo
擾
,
dú
獨
zì
自
ài
愛
shēn
身
xián
閒
。
。
měi
美
jǐng
景
dāng
當
xīn
新
jì
霽
,
suí
隨
sēng
僧
guò
過
yuǎn
遠
shān
山
。
。
cūn
村
qiáo
橋
chū
出
qiū
秋
jià
稼
,
kōng
空
cuì
翠
luò
落
chéng
澄
wān
灣
。
。
wéi
唯
yǒu
有
zhōng
中
lín
林
quǎn
犬
,
yóu
猶
yīng
應
wàng
望
wǒ
我
hái
還
。
。