秋夕懷趙師秀

宋代 徐璣
冷落生愁思,衰懷得句稀。 如何秋夜雨,不念故人歸。 蛩響砌尤靜,雲疏月尚微。 惟憐籬下菊,漸漸可相依。
lěng luò shēng chóu   shuāi huái de  
qiū   niàn rén guī  
qióng xiǎng yóu jìng   yún shū yuè shàng wēi  
wéi lián xià   jiàn jiàn xiāng