壬寅年南遊離白沙

宋代 鄭剛中
木杪日未升,四野落寒霧。 昏濛失岡巒,咫尺見行路。 我獨何區區,犯此寒色去。 重傷寄蹇身,百事已遲暮。 既不早沖躍,要津先自據, 又無二頃田,林泉閉門戶。 方此念友朋,升斗活車鮒。 行行乖素心,芒刺欲誰負。
miǎo wèi shēng   luò hán
hūn méng shī gāng luán   zhǐ chǐ jiàn xíng
  fàn hán
zhòng shāng jiǎn shēn   bǎi shì chí
zǎo chōng yuè   yào jīn xiān  
yòu èr qǐng tián   lín quán mén
fāng niàn yǒu péng   shēng dǒu huó chē
xíng xíng guāi xīn   máng shuí