山東蘭若遇靜公夜歸

唐代 唐求
松門一徑微,苔滑往來稀。半夜聞鍾後,渾身帶雪歸。 問寒僧接杖,辨語犬銜衣。又是安禪去,呼童閉竹扉。
sōng mén jìng wēi   tái huá wǎng lái bàn wén zhōng hòu   hún shēn dài xuě guī
wèn hán sēng jiē zhàng   biàn quǎn xián yòu shì ān chán   tóng zhú fēi