尚書命題瓦硯

唐代 徐夤
遠向端溪得, 皆因郢匠成。 鑿山青靄斷, 琢石紫花輕。 散墨松香起, 濡毫藻句青。 入台知價重, 著匣恐生麈。 守墨還全器, 臨池草著句。 春闈攜就試, 軍漠載將行。 不獨雄文陣, 兼能助筆耕。 莫嫌涓滴潤, 深染古今情。 洗處無瑕玷, 添時識滿盈。 蘭亭如見用, 敲戛有金聲。
yuǎn xiàng duān  
jiē yīn yǐng jiàng chéng
záo shān qīng ǎi duàn  
zhuó shí huā qīng
sàn sōng xiāng  
háo zǎo qīng
tái zhī jià zhòng  
zhù xiá kǒng shēng zhǔ
shǒu hái quán  
lín chí cǎo zhù
chūn wéi xié jiù shì  
jūn zài jiāng xíng
xióng wén zhèn  
jiān néng zhù gēng
xián juān rùn  
shēn rǎn jīn qíng
chù xiá diàn  
tiān shí shí mǎn 滿 yíng
lán tíng jiàn yòng  
qiāo jiá yǒu jīn shēng