聲聲慢(別四明諸友歸杭)

宋代 張儼
山風古道,海國輕車,相逢只在東瀛。淡薄秋光,恰似此日游情。休嗟鬢絲斷雪,喜閒身、重渡西泠。又溯遠,趁回潮拍岸,斷浦揚舲。 莫向長亭折柳,正紛紛落葉,同是飄零。舊隱新招,知住第幾層雲。疏籬尚存晉菊,想依然、認得淵明。待去也,最愁人、猶戀故人。
shān fēng dào   hǎi guó qīng chē   xiāng féng zhī zài dōng yíng dàn qiū guāng   qià yóu qíng xiū jiē bìn duàn xuě   xián shēn zhòng 西 líng yòu yuǎn   chèn huí cháo pāi àn   duàn yáng líng
xiàng cháng tíng zhé liǔ   zhèng fēn fēn luò   tóng shì piāo líng jiù yǐn xīn zhāo   zhī zhù céng yún shū shàng cún jìn   xiǎng rán rèn de yuān míng dài   zuì chóu rén yóu liàn rén