是日和王世賞韻

明代 李東陽
厭見秋城捲暮沙,還回仙路出西華。清憐竹筍宜供飯,醉插松枝且當花。 閣苑煙霞非昨夢,蘭亭山水似君家。新詩未穩還催就,紙背橫書字盡斜。
yàn jiàn qiū chéng juǎn shā   hái huí xiān chū 西 huá qīng lián zhú sǔn gòng fàn zuì   chā sōng zhī qiě dāng huā    
yuàn yān xiá fēi zuó mèng   lán tíng shān shuǐ shì jūn jiā xīn shī wèi wěn hái cuī jiù zhǐ   bèi héng shū jǐn xié