首夏寒玉亭有懷伯起

明代 文嘉
春去綠陰成,猶聞春鳥鳴。雨滋庭草色,風度壁琴聲。 靜里流光轉,愁中白髮生。偶來成獨坐,念爾若為情。
chūn yīn chéng   yóu wén chūn niǎo míng tíng cǎo fēng   qín shēng    
jìng liú guāng zhuǎn   chóu zhōng bái shēng ǒu lái chéng zuò niàn   ěr ruò wéi qíng