書公孫卷末

南北朝 鄒浩
韓范天下賢,褒貶不妄出。舌端有春秋,所與惟其實。 一舉十五喪,富貴所難必。公孫賤且貧,茲事乃能畢。 心追古人高,跡付今人述。二老首形容,昭勸無終日。 伊予特後聞,嘆恨頗自失。東望天山平,風松正蕭瑟。
hán fàn tiān xià xián   bāo biǎn wàng chū shé duān yǒu chūn qiū   suǒ wéi shí
shí sàng   guì suǒ nán gōng sūn jiàn qiě pín   shì nǎi néng
xīn zhuī rén gāo   jīn rén shù èr lǎo shǒu xíng róng   zhāo quàn zhōng
hòu wén   tàn hèn shī dōng wàng tiān shān píng   fēng sōng zhèng xiāo