水調歌頭·離別一何久

宋代 蘇轍
離別一何久,七度過中秋。去年東武今夕,明月不勝愁。豈意彭城山下,同泛清河古汴,船上載涼州。鼓吹助清賞,鴻雁起汀洲。坐中客,翠羽帔,紫綺裘。素娥無賴,西去曾不為人留。今夜清尊對客,明夜孤帆水驛,依舊照離憂。但恐同王粲,相對永登樓。
bié jiǔ   guò zhōng qiū nián dōng jīn   míng yuè shèng chóu péng chéng shān xià   tóng fàn qīng biàn   chuán shàng zài liáng zhōu chuī zhù qīng shǎng   hóng yàn tīng zhōu zuò zhōng   cuì pèi   qiú é lài   西 céng wéi rén liú jīn qīng zūn duì   míng fān shuǐ   jiù zhào yōu dàn kǒng tóng wáng càn   xiāng duì yǒng dēng lóu