疏影 小玲瓏山館賦絮影

清代 厲鶚
飛綿近遠。又綠陰弄日,吹過隋苑。比雪還輕,度水無痕,東風下上低捲。 成團作隊冥濛甚,真共幻、總迷心眼。倚繡簾、誤卻吹時,明滅個人庭院。 尚憶張郎好句,正朦朧淡月,墜處初暖。漫綴征衣,點鬢休驚,欲捉兒童仍懶。 悠颺夢入離亭路,寫不盡、楚江春晚。笑雨餘、一種沾泥,付與老禪為伴。
fēi mián 綿 jìn yuǎn yòu yīn nòng   chuī guò suí yuàn xuě hái qīng   shuǐ hén   dōng fēng xià shàng juǎn
chéng tuán zuò duì míng méng shén   zhēn gòng huàn zǒng xīn yǎn xiù lián què chuī shí   míng miè rén tíng yuàn
shàng zhāng láng hǎo   zhèng méng lóng dàn yuè   zhuì chù chū nuǎn màn zhuì zhēng   diǎn bìn xiū jīng   zhuō ér tóng réng lǎn
yōu yáng mèng tíng   xiě jìn chǔ jiāng chūn wǎn xiào zhǒng zhān   lǎo chán wèi bàn