疏影(詠梅影)

宋代 王沂孫
瓊妃臥月。任素裳瘦損,羅帶重結。石徑春寒,碧蘚參差,相思曾步芳屧。離魂分破東風恨,又夢入、水孤雲闊。算如今,也厭娉婷,帶了一痕殘雪。 猶記冰奩半掩,冷枝畫未就,歸棹輕折。幾度黃昏,忽到窗前,重想故人初別。蒼虬欲卷漣漪去,慢蛻卻、連環香骨。早又是,翠蔭蒙茸,不似一枝清絕。
qióng fēi yuè rèn cháng shòu sǔn   luó dài zhòng jié shí jìng chūn hán   xiǎn cēn   xiāng céng fāng xiè hún fēn dōng fēng hèn   yòu mèng shuǐ yún kuò suàn jīn   yàn pīng tíng   dài le hén cán xuě
yóu bīng lián bàn yǎn   lěng zhī huà wèi jiù   guī zhào qīng zhé huáng hūn   dào chuāng qián   zhòng xiǎng rén chū bié cāng qiú juǎn lián   màn tuì què lián huán xiāng zǎo yòu shì   cuì yīn méng róng   shì zhī qīng jué