寺居獨夜,寄崔主簿

唐代 韋應物
幽人寂不寐,木葉紛紛落。寒雨暗深更,流螢度高閣。 坐使青燈曉,還傷夏衣薄。寧知歲方晏,離居更蕭索。
yōu rén mèi   fēn fēn luò hán àn shēn gēng   liú yíng gāo
zuò shǐ 使 qīng dēng xiǎo   hái shāng xià báo níng zhī suì fāng yàn   gèng xiāo suǒ