寺院新竹

唐代 元稹
寶地琉璃坼,紫苞琅玕踴。亭亭巧於削,一一大如拱。 冰碧林外寒,峰巒眼前聳。槎枒矛戟合,屹仡龍蛇動。 煙泛翠光流,歲餘霜彩重。風朝竽籟過,雨夜鬼神恐。 佳色有鮮妍,修莖無擁腫。節高迷玉鏃,籜綴疑花捧。 詎必太山根,本自仙壇種。誰令植幽壤,復此依閒冗。 居然霄漢姿,坐受藩籬壅。噪集倦鴟烏,炎昏繁蠛蠓。 未遭伶倫聽,非安子猶寵。威鳳來有時,虛心豈無奉。
bǎo liú li chè   bāo láng gān yǒng tíng tíng qiǎo xuē   gǒng
bīng lín wài hán   fēng luán yǎn qián sǒng chá máo   lóng shé dòng
yān fàn cuì guāng liú   suì shuāng cǎi zhòng fēng cháo lài guò   guǐ shén kǒng
jiā yǒu xiān yán   xiū jīng yōng zhǒng jié gāo   tuò zhuì huā pěng
tài shān gēn   běn xiān tán zhǒng shuí lìng zhí yōu rǎng   xián rǒng
rán xiāo hàn 姿   zuò shòu fān yōng zào juàn chī   yán hūn fán miè měng
wèi zāo líng lún tīng   fēi ān yóu chǒng wēi fèng lái yǒu shí   xīn fèng