送安素處士高文悅

宋代 蘇舜欽
皇天稔巨憝,羌虜稽顯戮。廟算忽小丑,王師數傾衄。 秦民著暴斂,慘慘生意蹙。賊氣愈張王,鋒銳不可觸。 帷幄監前敗,降心問白屋。尺詔下中天,公車塞章牘。 策慮盡頗牧,勇決過賁育。先生胸臆大,經術內自足。 逸韻脫滓塵,素節抱冰玉。獨恥論兵戰,因時射君祿。 不唯吾志乖,亦使王道局。放懷但文史,散發自溪谷。 近臣上薦書,天子渴高躅。旌帛三及門,不免至京轂。 萬鍾非所好,大議戛鈞軸。孤鸞入紫煙,網罟安可束。 天風萬里長,沆瀣朝滿腹。更期下翔集,以為蒼生福。
huáng tiān rěn duì   qiāng xiǎn miào suàn xiǎo chǒu   wáng shī shù qīng
qín mín zhù bào liǎn   cǎn cǎn shēng zéi zhāng wáng   fēng ruì chù
wéi jiān qián bài   jiàng xīn wèn bái chǐ zhào xià zhōng tiān   gōng chē sāi zhāng
jǐn   yǒng jué guò bēn xiān sheng xiōng   jīng shù nèi
yùn tuō chén   jié bào bīng chǐ lùn bīng zhàn   yīn shí shè jūn 祿
wéi zhì guāi   shǐ 使 wáng dào fàng huái dàn wén shǐ   sàn
jìn chén shàng jiàn shū   tiān gāo zhú jīng sān mén   miǎn zhì jīng
wàn zhōng fēi suǒ hǎo   jiá jūn zhóu luán yān   wǎng ān shù
tiān fēng wàn zhǎng   hàng xiè cháo mǎn 滿 gēng xià xiáng   wéi cāng shēng