送秦涇幼湜歸合陽

元代 胡天游
相士常苦衣,相馬常苦肥。古來豈不然,勿謂今更非。 秦士焚舟來,超乘爭騰希。自許一戰霸,空捩千鈞機。 仍將片葉身,遠向灞岸歸。灞陵夜半雪,南山奪光輝。 勾芒遲遲春,倉庚鳴不違。浮雲浩茫茫,安知所從依。 謖謖秋樹林,下有雙石扉。逸竹閟青火,亦足忘寒飢。 去矣勿嘆嗟,各自從風飛。
xiàng shì cháng   xiàng cháng féi lái rán   wèi jīn gèng fēi    
qín shì fén zhōu lái   chāo chéng zhēng téng zhàn kōng   liè qiān jūn    
réng jiāng piàn shēn   yuǎn xiàng àn guī líng bàn xuě nán   shān duó guāng huī    
gōu máng chí chí chūn   cāng gēng míng wéi yún hào máng máng ān   zhī suǒ cóng    
qiū shù lín   xià yǒu shuāng shí fēi zhú qīng huǒ   wàng hán    
tàn jiē   cóng fēng fēi