送宋秀才

宋代 饒節
東風欲歸不可挽,門前芳草青青遠。倚松臥病不能行,肩輿出門還復懶。 先生家住岷峨下,當年神授神仙卦。死生禍福如眼前,從來卿相爭稱借。 倚松臥病正無腳,袖出神方色閒暇。我知公意事仁義,不學世人事財利。 無儘先生如古人,一見先生愛其真。幾年門下真子弟,付之萬事未嘗計。 或雲公可為身謀,先生一笑公何醉。倚松老矣世共憐,公獨何心德如天。 從今藜杖儻能扶,山長水遠公能從我無。
dōng fēng guī wǎn   mén qián fāng cǎo qīng qīng yuǎn sōng bìng néng xíng   jiān 輿 chū mén hái lǎn
xiān sheng jiā zhù mín é xià   dāng nián shén shòu shén xiān guà shēng huò yǎn qián   cóng lái qīng xiàng zhēng chēng jiè
sōng bìng zhèng jiǎo   xiù chū shén fāng xián xiá zhī gōng shì rén   xué shì rén shì cái
jìn xiān sheng rén   jiàn xiān sheng ài zhēn nián mén xià zhēn   zhī wàn shì wèi cháng
huò yún gōng wéi shēn móu   xiān sheng xiào gōng zuì sōng lǎo shì gòng lián   gōng xīn tiān
cóng jīn zhàng tǎng néng   shān cháng shuǐ yuǎn gōng néng cóng