送庭老罷尉金壇

宋代 王令
心無畦畛見天真,落落男兒七尺身。 莫嘆一官淹聖代,聊將三釜慰慈親。 月明空照居民侶,風急隨飄去馬塵。 寂寞西軒人別後,海棠花好為誰春。
xīn zhěn jiàn tiān zhēn   luò luò nán ér chǐ shēn  
tàn guān yān shèng dài   liáo jiāng sān wèi qīn  
yuè míng kōng zhào mín   fēng suí piāo chén  
西 xuān rén bié hòu   hǎi táng huā hǎo wèi shuí chūn