送韋大夫東京留守

唐代 王維
人外遺世慮,空端結遐心。曾是巢許淺,始知堯舜深。 蒼生詎有物,黃屋如喬林。上德撫神運,沖和穆宸襟。 雲雷康屯難,江海遂飛沉。天工寄人英,龍袞瞻君臨。 名器苟不假,保釐固其任。素質貫方領,清景照華簪。 慷慨念王室,從容獻官箴。雲旗蔽三川,畫角發龍吟。 晨揚天漢聲,夕卷大河陰。窮人業已寧,逆虜遺之擒。 然後解金組,拂衣東山岑。給事黃門省,秋光正沉沉。 壯心與身退,老病隨年侵。君子從相訪,重玄其可尋。
rén wài shì   kōng duān jié xiá xīn céng shì cháo qiǎn   shǐ zhī yáo shùn shēn
cāng shēng yǒu   huáng qiáo lín shàng shén yùn   chōng chén jīn
yún léi kāng tún nán   jiāng hǎi suì fēi chén tiān gōng rén yīng   lóng gǔn zhān jūn lín
míng gǒu jiǎ   bǎo rèn zhì guàn fāng lǐng   qīng jǐng zhào huá zān
kāng kǎi niàn wáng shì   cóng róng xiàn guān zhēn yún sān chuān   huà jiǎo lóng yín
chén yáng tiān hàn shēng   juǎn yīn qióng rén níng   zhī qín
rán hòu jiě jīn   dōng shān cén shì huáng mén shěng   qiū guāng zhèng chén chén
zhuàng xīn shēn tuì 退   lǎo bìng suí nián qīn jūn zi cóng xiāng fǎng   zhòng xuán xún