宿武安山有懷

唐代 羅鄴
野店暮來山畔逢,寒蕪漠漠露華濃。窗間燈在犬驚吠, 溪上月沈人罷舂。遠別只愁添雪鬢,此生何計隱雲峰。 離心卻羨南飛翼,獨過吳江更數重。
diàn lái shān pàn féng   hán huá nóng chuāng jiān dēng zài quǎn jīng fèi  
shàng yuè shěn rén chōng yuǎn bié zhǐ chóu tiān xuě bìn   shēng yǐn yún fēng
xīn què xiàn nán fēi   guò jiāng gèng shù zhòng