宿興國寺

明代 李昌祺
人靜鍾初斷,肩輿到寺門。風檐寒犬吠,露井候蟲喧。 弱蔓低垂樹,枯蓬密覆垣。蒲團分半席,暫憩給孤園。
rén jìng zhōng chū duàn   jiān 輿 dào mén fēng yán hán quǎn fèi   jǐng hòu chóng xuān    
ruò màn chuí shù   péng yuán tuán fēn bàn zàn   gěi yuán