填詞

清代 納蘭性德
詩亡詞乃盛,比興此焉托。往往歡娛工,不如憂患作。 冬郎一生極憔悴,判與三閭共醒醉。美人香草可憐春,鳳蠟紅巾無限淚。 芒鞋心事杜陵知,唯今只賞杜陵詩。古人且失風人旨,何怪俗眼輕填詞。 詞源遠過詩律近,擬古樂府特加潤。不見句讀參差三百篇,已自換頭兼轉韻。
shī wáng nǎi shèng   xīng yān tuō wǎng wǎng huān gōng   yōu huàn zuò    
dōng láng shēng qiáo cuì   pàn sān gòng xǐng zuì měi rén xiāng cǎo lián chūn fèng   hóng jīn xiàn lèi    
máng xié xīn shì líng zhī   wéi jīn zhǐ shǎng líng shī rén qiě shī fēng rén zhǐ   guài yǎn qīng tián    
yuán yuǎn guò shī jìn   yuè jiā rùn jiàn dòu cēn sān bǎi piān   huàn tóu jiān zhuǎn yùn