田家三詠

宋代 葉紹翁
織籬為界編紅槿,排石成橋接斷塍。 野老生涯差省事,一間茅屋兩池菱。 田因水壞秧重插,家為蠶忙戶緊關。 黃犢歸來莎草闊,綠桑采盡竹梯閒。 抱兒更送田頭飯,畫鬢濃調灶額煙。 爭信春風紅袖女,綠楊庭院正鞦韆。
zhī wèi jiè biān hóng jǐn 槿   pái shí chéng qiáo jiē duàn chéng
lǎo shēng chà shěng shì   jiān máo liǎng chí líng
tián yīn shuǐ huài yāng chóng chā   jiā wèi cán máng jǐn guān
huáng guī lái suō cǎo kuò   sāng cǎi jǐn zhú xián
bào ér gèng sòng tián tóu fàn   huà bìn nóng diào 調 zào é yān
zhēng xìn chūn fēng hóng xiù   yáng tíng yuàn zhèng qiū qiān