題常穆仲蘸碧

宋代 許棐
舫樣一亭小,依山復靠池。每來分席坐,須憶下湖時。 竹弄當窗影,花添蘸水枝。人間風浪惡,泛宅幾天涯。
fǎng yàng tíng xiǎo   shān kào chí měi lái fēn zuò   xià shí    
zhú nòng dāng chuāng yǐng   huā tiān zhàn shuǐ zhī rén jiān fēng làng è fàn   zhái tiān