鐵佛頌與劉念茲

清代 成鷲
金佛不渡爐,木佛不渡火。泥佛不渡水,真佛內里坐。 真體顯真如,幻花成幻果。識得本來人,真幻無不可。 大冶良工用意深,鑄出西來古佛心。千里萬里一條鐵,天上天下無知音。 偶然垂手入廛去,靈山久別驚相遇。攜手長歌歸去來,青蓮坐斷紅塵路。 紅塵路上置身高,百城煙水來方袍。相逢拂拭開生面,金光丈六生蓬蒿。 日面佛,月面佛,無我無人亦無物。點將頑鐵成精金,淨檀解作波羅蜜。 由我住,由我來,百千三昧一門開。直入千山萬山去,東林回首憶宗雷。 火可寒,冰可熱,古貌古心如鈍鐵。不應忘卻補金人,到處眉毛互廝結。
jīn   huǒ shuǐ zhēn   nèi zuò    
zhēn xiǎn zhēn   huàn huā chéng huàn guǒ shí de běn lái rén zhēn   huàn    
liáng gōng yòng shēn   zhù chū 西 lái xīn qiān wàn tiáo tiě tiān   shàng tiān xià zhī yīn    
ǒu rán chuí shǒu chán   líng shān jiǔ bié jīng xiāng xié shǒu cháng guī lái qīng   lián zuò duàn hóng chén    
hóng chén shàng zhì shēn gāo   bǎi chéng yān shuǐ lái fāng páo xiāng féng shì kāi shēng miàn jīn   guāng zhàng liù shēng péng hāo    
miàn   yuè miàn   rén diǎn jiàng wán tiě chéng jīng jīn jìng   tán jiě zuò luó    
yóu zhù   yóu lái   bǎi qiān sān mèi mén kāi zhí qiān shān wàn shān dōng   lín huí shǒu zōng léi    
huǒ hán   bīng   mào xīn dùn tiě yīng wàng què jīn rén dào   chù méi mao jié