題湖上廢寺二首 其二

明代 唐順之
古寺無人盡日開,陰廊寂寂長莓苔。何年飛錫老僧去,此度折梅狂客來。 迸水乍如聞梵樂,疏鬆猶自繞香台。人間俛仰成今古,何必昆明有劫灰。
rén jìn kāi   yīn láng zhǎng méi tái nián fēi lǎo sēng   zhé méi kuáng lái    
bèng shuǐ zhà wén fàn   shū sōng yóu rào xiāng tái rén jiān yǎng chéng jīn   kūn míng yǒu jié huī