題柳山人壁二首

宋代 葉適
我病屢穆卜,山人不面謾。 常言千日厄,未許一朝安。 地上庸醫滿,天邊惡曜攢。 歸根與復命,自笑此何難。
bìng   shān rén miàn màn  
cháng yán qiān è   wèi zhāo ān  
shàng yōng mǎn 滿   tiān biān è yào zǎn  
guī gēn mìng   xiào nán