聽新蟬寄張晝

唐代 方干
細聲頻斷續,審聽亦難分。仿佛應移處,從容卻不聞。 蘭棲朝咽露,樹隱暝吟雲。莫遣鄉愁起,吾懷只是君。
shēng pín duàn   shěn tīng nán fēn fǎng 仿 yīng chù   cóng róng què wén
lán cháo yàn   shù yǐn míng yín yún qiǎn xiāng chóu   huái zhǐ shì jūn