題暖翠亭

宋代 虞集
老去惟思臥白雲,一亭萬竹喜初聞。波回曉日鴛鴦並,沙散晴煙翡翠分。 把釣左泉歸衛女,乘舟北渚望湘君。誰能獨採薇盈袖,卻道高寒思不群。
lǎo wéi bái yún   tíng wàn zhú chū wén huí xiǎo yuān yāng bìng   shā sàn qíng yān fěi cuì fēn
diào zuǒ quán guī wèi   chéng zhōu běi zhǔ wàng xiāng jūn shuí néng cǎi wēi yíng xiù   què dào gāo hán qún