題山間老友壁

宋代 葉紹翁
山間雖寂靜,未得事全無。 鋤地留莎草,添泉養石蒲。 庭除風自掃,身世月同孤。 老去知禪味,松間試結趺。
shān jiān suī jìng   wèi shì quán
chú liú suō cǎo   tiān quán yǎng shí
tíng chú fēng sǎo   shēn shì yuè tóng
lǎo zhī chán wèi   sōng jiān shì jié