題扇用敬所韻

明代 顧清
坐愛水木秀,閒吟招隱詩。童子趣歸去,前山月上時。 清風消暑溽,好雨報秋成。借問林間老,應無白髮生。
zuò ài shuǐ xiù   xián yín zhāo yǐn shī tóng guī   qián shān yuè shàng shí
qīng fēng xiāo shǔ   hǎo bào qiū chéng jiè wèn lín jiān lǎo   yīng bái shēng