題止蘧軒

宋代 謝逸
天籟號萬竅,水石相吐吞。俛仰一瞬間,群動了無痕。 乃知性分內,喧靜本同根。君獨詣此理,懷抱清而溫。 談笑民事辦,庭無鳧鶩喧。隱几餞日夕,隙月窺黃昏。
tiān lài hào wàn qiào   shuǐ shí xiāng tūn yǎng shùn jiān qún   dòng liǎo hén    
nǎi zhī xìng fèn nèi   xuān jìng běn tóng gēn jūn huái   bào qīng ér wēn    
tán xiào mín shì bàn   tíng xuān yìn jiàn   yuè kuī huáng hūn